Thứ Năm, 13 tháng 9, 2018

Á châu tự do: Sài Gòn xưa, chuyện đời ở con hẻm Tô Châu


Theo á châu tự do, 1 buổi chiều giữa năm 1982, trời mưa tháng bảy giàn giụa. Vân ngồi trong nhà nhìn lên mái ngói của dãy nhà đối diện. Nước mưa chảy lăn phăn trên mái ngói cũ đã nhuốm màu đen sạm của rêu phong, nắng gió hằng bao nhiêu năm nay. A Hỏi ngồi kế bên, cắm cúi viết chính tả trên cuốn tập Vân đưa cho. 


Tuy to hơn Vân 1 tuổi, A Hỏi chỉ mới học chữ đây thôi. A Hỏi bảo: “Lâu nay ko biết viết, biết đọc tiếng Việt. Giờ học được thấy vui quá!”. A Hỏi viết mải miết cho đến khi có tiếng mẹ của A Hỏi kêu lớn bên nhà: “A Hỏi, mày ở đâu?”. A Hỏi ngưng viết, băng qua màn mưa chạy ngay về nhà. Vân nhìn theo, thấy thương đứa bạn người Hoa nhà bán hủ tíu mì hoành thánh xá xíu quá, theo Á châu tự do. Có thể tìm hiểu thêm Á châu tự do tại https://www.dkn.tv/




ngừng thi côngĐây là lúc mới về sống ở hẻm Tô Châu.

Sài Gòn xưa: Chuyện đời ở con hẻm Tô Châu

Hẻm Tô Châu ở số 47 tuyến đường è cổ Hưng Đạo B. Trục đường trần Hưng Đạo tương đối dài, nối từ cực Tây Sài Gòn đi dần về phía Đông. Trần Hưng Đạo B, xưa là tuyến đường Đồng Khánh, ở quận 5.

Gia đình Vân về sống hẻm này năm 1981. Đây là nơi cư ngụ lâu đời của một cùng đồng người Hoa nhỏ gốc Quảng Đông. Năm chậm tiến độ, Vân mới 12 tuổi. Gia đình Vân về đây sống ko ngần ngại vì trước chậm triển khai, Anh chị em sống ở tuyến đường Hàm Tử, cũng trong khu người Hoa và cảm thấy cộng đồng này hơi dễ chịu. Nhà Vân số 23, nằm trong nhánh trái của con hẻm hình chữ T. Mới về, mấy bà con người Hoa xúm lại hỏi: “Tên gì, nghĩa là gì?”. Mẹ Vân trả lời: “ Vân, tức là đám mây!”. Họ bảo: “Vậy gọi là A Hoành!”. Hoành, tiếng Quảng Đông tức thị “đám mây”. Từ chậm triển khai, Vân với tên riêng chỉ trong hẻm Tô Châu mới gọi: “A Hoành!”

Theo á châu tự do, hẻm Tô Châu là hẻm cụt, không sở hữu lối thông. Ví như với ai hỏi: “Nhà ở đâu?”. Vân chỉ cần kể ở hẻm đối diện lò bánh mì Đồng Khánh thì ai cũng biết, vì bên kia tuyến đường là lò bánh mì chụm củi nức danh 1 thời – lò bánh mì Đồng Khánh, lấy tên cũ của các con phố. Hẻm sở hữu 31 căn, nghe đâu vậy, mang khoảng bảy nhà người Việt. Người Hoa ở đây ai cũng biết nói tiếng Việt và người Việt thì sở hữu thể nghe và đề cập bập bẹ tiếng Hoa. Nghe người Hoa nói có nhau riết, người Việt cũng hiểu dần, thấy không đến nỗi khó lắm. Thật ra, người Hoa không kể tiếng Hoa với người Việt, họ chỉ kể tiếng Hoa mang nhau thôi, nhưng họ kể lớn tiếng, thông thường đã đề cập to, huống chi là lúc bao biện nhau, cả xóm đều nghe. Đám nhỏ người Việt hiểu được tiếng Hoa càng dễ vì còn nhỏ, thu nhận tiếng nói mới rất bỗng nhiên.

Ông Tô Châu là chủ của phần lớn nhà hẻm này, chỉ nghe đề cập lại vậy chứ đám trẻ lớn lên ko ai biết mày mặt ông ra sao. Gia đình ông đã rời đi từ khi chiến tranh đang diễn ra mấy năm trước 1975, hình như Các bạn về Đài Loan. Ông để lại cả 2 dãy phường người ta đang thuê của ông, và để lại dòng tên Tô Châu trên bảng hiệu đầu hẻm. Số đông nhà trong hẻm đều xây theo một kiểu nhà ống, ngang 4 mét, dài 20 mét, cửa sắt kéo, cửa sổ lá sách bên trong có chấn song.

Theo á châu tự do, cuộc sống tuy ổn định, nhưng người cố cựu trong hẻm thỉnh thoảng nhắc nhớ một món nợ âm ỉ. Đó là tiền phải trả cho chủ nhà bấy bấy lâu vì dù sao, họ vẫn là người đi thuê nhà. Họ bảo nhau: “Ông chủ đã đi từ đời tám hoánh. Hiện tại muốn trả tiền thuê nhà cũng chẳng biết trả cho ai. Thôi thì cứ ở vậy cho rồi!”. Họ thầm biết ơn ông, và nhắc như một huyền thoại ngày một lùi xa trong ký ức.

Sài Gòn xưa: Chuyện đời ở con hẻm Tô Châu

Theo á châu tự do, vì là nhà cho người nghèo thuê, ít mang căn nào chỉ mang 1 gia đình ở. Căn nào cũng ở ghép chí ít là 2 gia đình. Mang căn chỉ sở hữu 1 bà xẩm ở ghép, sống một mình nên riêng 1 phòng. Người trong nhà nương tựa lẫn nhau, ở chung nhưng phòng ko sở hữu cửa, che bằng tấm vải nhỏ, chẳng ai móc túi gì của người nào. Tấm vải che biến thành cửa phòng, lâu ngày đen thui và nặng mùi. Người trong nhà ngồi buồn buồn nhìn tấm vải, nhìn hoài cũng không định được lúc ban đầu nó được in hoa gì hay sở hữu màu gì, cũng như thường biết nó ở chậm tiến độ tự lúc nào.

Ở chung, xài bếp chung, sân chung nhưng người Hoa chia sẻ luôn thể ích rất khéo, không ai phiền người nào. Họ chỉ gượng nhẹ nhau đôi lúc vì sốt ruột đám con nít đánh nhau, con mình bị chảy máu lỗ đầu. Mới bao biện cọ bữa qua, hôm nay thấy đám trẻ chơi bên nhau, người to chẳng giận nhau lâu chi cho mệt. Hầu như nhà nào cũng phơi đồ trước nhà, dù mỗi nhà đều có khoảng giếng trời bên trong nhưng có nhẽ đồ đạc rộng rãi nên nó bị chiếm chỗ. Con trẻ đi từ nhà này sang nhà kia chơi phải chui qua các sợi dây phơi đồ rỉ nước từ xống áo vừa giặt, riết rồi cũng quen. Sau này đi xa lại nhớ những chuyện như vậy.

Sài Gòn xưa: Chuyện đời ở con hẻm Tô Châu

Theo á châu tự do, nhà đông người, tính người Hoa lại thích cất giữ đồ cũ nên nhà nào cũng bề bộn phát ớn. Năm tháng chất chồng, đồ đoàn càng chồng chất. Họ ko bỏ thứ gì cả, tìm chiếc ti vi về, rồi ti vi hư phải sửa mấy bận nhưng cái cỗ áo giấy vẫn cất giữ, phòng lúc cần. Nhà chật ko sở hữu lối đi vì khắp nơi nhồi nhét đồ cũ, cả dưới gầm giường, gầm tủ. Có nhẽ từ nhiều thế hệ trước, họ sống thống khổ, di dân sang đất Việt lập nghiệp, chuyện tàng trữ mọi thứ đã thành lề thói. Họ có câu “Tích cốc phòng cơ, dưỡng nhi đãi lão” mà. Đồ đoàn đa dạng, nhà cửa ám muội, bụi bặm và ẩm mốc. Cho nên, mỗi năm 1 lần vào dịp khoảng sau rằm tháng Chạp gần Tết, ko cần hứa hẹn trước, cả xóm bừng tỉnh giấc sáng vì tiếng ầm ĩ. Mặt trời vừa hửng, người trong xóm hò hét, gọi nhau khiêng hết đồ đạc ra sân, thu vén tổng vệ sinh Cả nhà. Mấy gia đình ở chung thì cộng dọn. Cả xóm cùng dọn, năm nào cũng thế.

Từ khóa: a chau tu do. Có thể tìm hiểu thêm a chau tu do tại https://www.dkn.tv/

Thứ Sáu, 24 tháng 8, 2018

Pháp Luân Công phát triển vô cùng mạnh mẽ tại Đài Loan


Trong ngày đầu tiên nhậm chức Thị trưởng Đài Bắc, Bác sĩ Kha Văn Triết đã ra lệnh cho cảnh sát trưởng thành phố bảo vệ các học viên Pháp Luân Công (hay còn gọi là Pháp Luân Đại Pháp) ở các địa điểm công cộng khỏi sự tấn công của những kẻ lạ mặt, côn đồ có liên quan đến chính quyền Trung Quốc.


Pháp Luân Công Đài Loan

Trái ngược với việc bị đàn áp ở Trung Quốc, Pháp Luân Công được chính quyền Đài Loan công khai ủng hộ và đã phát triển mạnh mẽ ở đây. Hiện nay, ước tính số lượng người theo tập Pháp Luân Công ở quốc đảo này vào khoảng từ 800.000 đến 1 triệu người. Pháp Luân Công phát triển nhanh chóng kể từ khi được giới thiệu đến Đài Loan vào năm 1995. Đặc biệt là số học viên gia tăng ngày một nhanh từ khi Pháp Luân Công bắt đầu bị đàn áp ở Trung Quốc từ 20/07/1999.


Nhiều trường học ở Đài Loan cử các giáo viên tham gia khóa học Pháp Luân Công trong dịp nghỉ hè. Thậm chí các học viên Pháp Luân Công còn được mời đến dạy cho các tù nhân luyện tập. Sự phổ biến của Pháp Luân Công ở Đài Loan được thể hiện qua những lời khen ngợi của quan chức chính phủ thuộc tất cả các đảng phái. Tổng thống hiện nay – ông Mã Anh Cửu – đã từng là Thị trưởng của Đài Bắc từ năm 2002, và ông từng phát biểu rằng những nguyên tắc đạo đức có trong bài giảng của Pháp Luân Công đã “giúp hàng triệu người khỏe mạnh và nâng cao đạo đức”.

Thực hư về pháp luân công. Tìm hiểu thêm về Pháp Luân Công tại http://officedetourismegemenos.com/index.php/2018/02/11/mang-ve-dep-cua-phap-luan-cong-toi-cong-chung-trong-mua-le-hoi/

Pháp Luân Công đã từng rất phổ biến ở Trung Quốc trước khi bị chính quyền nước này bắt đầu đàn áp vào khoảng giữa năm 1999. Hồi đó, đã có tới 100 triệu người Trung Quốc theo tập Pháp Luân Công và nhận được những lợi ích lớn cả về thể chất lẫn tinh thần, giúp giảm thiểu chi phí y tế cho đất nước. Hơn nữa, vì các học viên sống theo tiêu chuẩn của Pháp Luân Công là Chân, Thiện và Nhẫn, trở thành người tốt hơn, nên họ đã có ảnh hưởng đáng kể đến việc nâng cao đạo đức xã hội.

“Bôi nhọ thanh danh, vắt kiệt tài chính, hủy hoại thân thể.”

Dù vậy, chính quyền của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) bắt đầu đàn Pháp Luân Công từ giữa năm 1999 do lòng đố kỵ và sự sợ hãi của ông Giang Trạch Dân. Để bắt các Ủy viên Ban Thường vụ Bộ Chính trị đồng ý loại bỏ Pháp Luân Công, ông Giang còn âm mưu cùng với người đứng đầu về An ninh Quốc gia thời bấy giờ là ông Tăng Khánh Hồng ngụy tạo thông tin tình báo giả rằng Pháp Luân Công có thế lực chính trị nước ngoài hậu thuẫn.

Các chiến lược của ông Giang đàn áp Pháp Luân Công gồm: bôi nhọ thanh danh, vắt kiệt tài chính, hủy hoại thân thể. Ông này đã cho hủy tất cả những cuốn sách của Pháp Luân Công, phong tỏa thông tin trên internet, và bôi nhọ Pháp Luân Công trên các phương tiện truyền thông. Ông Giang cũng ra lệnh phạt nặng các học viên, tịch thu tài sản cá nhân và đuổi việc cũng như sách nhiễu công việc làm ăn của họ.

Cướp mổ nội tạng…

Nhiều học viên bị hủy hoại thân thể bằng cách đánh đập tàn nhẫn, tra tấn, ngược đãi, và bị mổ lấy nội tạng khi họ vẫn còn sống. Công an được khuyến khích tra tấn học viên bằng cách được phép coi những cái chết do bị tra tấn là tự tử, thiêu xác mà không cần xác định danh tính, và mổ cướp nội tạng của họ để đem bán.
Dù bị đàn áp khốc liệt ở Trung Quốc, Pháp Luân Công lại nở rộ ở Đài Loan. Kể từ khi được giới thiệu vào Đài Loan vào tháng 4/1995, người dân thuộc các tầng lớp trong xã hội đã tham gia luyện tập. Hiện có trên 1.000 điểm luyện tập ở trên 300 thị xã, thành phố ở Đài Loan. Thậm chí có tới hơn chục điểm luyện công ở các khu vực hải đảo Bành Hồ, Kim Môn và Mã Tổ.

Lợi ích về sức khỏe và tinh thần cho người dân Đài Loan

Theo trang web Minghui.org chuyên đưa tin về cuộc đàn áp Pháp Luân Công ở Trung Quốc, Phó Giáo sư Hồ Ngọc Huệ thuộc Khoa Kinh tế, Đại học Quốc gia Đài Loan, đã công bố một báo cáo nghiên cứu cho thấy 72% các học viên Pháp Luân Công chỉ sử dụng một thẻ bảo hiểm y tế mỗi năm sau khi tập Pháp Luân Công, giảm gần 50% so với trước đó (một thẻ bảo hiểm y tế cho phép người sử dụng tới nơi cung cấp dịch vụ chăm sóc sức khỏe 06 lần; nếu quá 06 lần, khách hàng phải đổi thẻ mới). Đối với những người phải thường xuyên tới bệnh viện trong nhiều năm, những kết quả này là một khích lệ rất lớn.

Nghiên cứu khoa học trên đã được thực hiện đối với các học viên Pháp Luân Công trên khắp Đài Loan. Ví dụ, họ đã thực hiện nghiên cứu ở 1/5 các huyện, thị trấn, quận và thành phố, thu thập được 1.182 phiếu thăm dò ý kiến hợp lệ, và đi đến kết luận bằng cách phân tích các số liệu thống kê này.

Bỏ được thói xấu

Báo cáo chỉ ra rằng Pháp Luân Công có hiệu quả rõ rệt trong việc loại bỏ những thói quen không lành mạnh, cụ thể là 81% bỏ hút thuốc, 77% bỏ rượu, 85% bỏ cờ bạc và 85% hoàn toàn bỏ nhai trầu (một thói quen gây nghiện và không có lợi cho sức khỏe phổ biến ở châu Á). Những dữ liệu này chứng minh rằng việc tập luyện Pháp Luân Công thực sự có tác động tích cực và rõ rệt với đối việc cải thiện môi trường xã hội.

Phó Giáo sư Hồ cho biết nghiên cứu cho thấy Pháp Luân Công cũng giúp ích nhiều trong việc cân bằng và làm hài hòa những cảm xúc của con người. Mức độ hài lòng đối với tình trạng sức khỏe của người tập tăng từ 24% lên 78%; sự hài lòng đối với khả năng xử lý các vấn đề trong sinh hoạt hàng ngày tăng từ 36% lên 81%. Ngoài ra, 33% người tập còn giảm sự lo lắng và phiền muộn xuống dưới 3% sau khi tập luyện.

Học viên Đài Loan nỗ lực nói lên sự thật về Pháp Luân Công

Không chỉ luyện tập để nâng cao sức khỏe và có được tinh thần an hòa, các học viên Pháp Luân Công ở Đài Loan còn có nhiều hoạt động để thỉnh nguyện ôn hòa, giúp người dân ở Trung Quốc Đại lục biết sự thật về Pháp Luân Công, vạch trần những lời bôi nhọ của ĐCSTQ đối với môn tập, và kêu gọi những nỗ lực chung để chấm dứt cuộc đàn áp Pháp Luân Công.

Từ khóa: Phap Luan Cong